Trở thành đối tượng hoặc nạn nhân của kẻ bắt nạt

Trong cuốn sách của tôi “Why Good Kids Act Cruel,” tôi mô tả 5 hình thức của “sự ác ý xã hội” xuất hiện nhiều nhất ở trường trung học. Những hình thức của sự ngược đãi về mặt xã hội là:trêu chọc, tẩy chay, bắt nạt, truyền tin đồn và ghép đôi. Và bắt nạt là một vấn đề luôn thu hút được sự chú ý nhiều nhất.

5 hình thức ác ý xã hội đó không chỉ gây ảnh hưởng đến tâm lý của học sinh mà chúng còn tạo ra một bầu không khí sợ hãi trong trường học, chúng làm sao nhãng việc tập trung học tập.

Trong quá trinh hành nghề tư vấn tâm lý cho những thiếu niên bị bắt nạt, tôi phát hiện thấy liệu người trẻ xem bản thân họ như một Đối tượng hay là một Nạn nhân của hành động ác ý này có thể tạo ra một sự khác biệt quan trọng.

Dù cả hai đều cảm thấy không vui, nhưng là nạn nhân và đối tượng của việc bắt nạt lại không giống nhau. ‘Đối tượng’ duy trì một quan điểm mà ‘Nạn nhân’ thường thiếu hoặc đánh mất.

Đối tượng biết rằng cô ấy không làm gì để xứng đáng bị bắt nạt, nhưng cô ấy chịu trách nhiệm hoàn toàn trong cách đáp ứng lại sự gây hấn này. Nạn nhân tin rằng cô ấy phần nào xứng đáng bị trừng phạt và cô ấy không thể làm gì trước sự ngược đãi này.

Thái độ của Nạn nhân

Nạn nhân thường tin rằng anh ấy nên xử lý việc ngược đãi này một cách RIÊNG TƯ và không kể với người lớn như giáo viên hoặc bố mẹ về những việc đang diễn ra. Tại sao? Một phần vì anh ấy cảm thấy tâm sự về sự ngược đãi này tức là đang thú nhận sự khiếm khuyết; một phần vì anh ấy cảm thấy ở vào lứa tuổi độc lập thì anh ấy nên hành động theo cách trưởng thành hơn và tự xử lý những khó khăn của mình.

Nạn nhân thường tin rằng anh ấy nên chấp nhận sự ngược đãi này về mặt cá nhân, giống như là anh ấy xứng đáng bị bắt nạt, đó là lỗi của anh ấy, là kết quả của sự kém cỏi của anh ấy, và nó phản ánh về giá trị thấp kém của anh.

Anh ấy tin rằng sự ngược đãi xã hội phản ánh một điều gì đó sai trái về anh. Anh ấy có thể lập luận thế này: người tốt không bị đối xử tệ; chỉ có người xấu mới bị bạc đãi.

Nạn nhân thường tin rằng anh nên TRỪNG PHẠT bản thân vì đã gây ra, mời gọi, xứng đáng bị bạc đãi. Bị người khác đánh, anh ấy tự trừng phạt bản thân khi nói “Họ ghét tôi và tôi cũng ghét bản thân tôi.”

Nạn nhân thường tin rằng anh ấy BẤT LỰC để chống lại sự ngược đãi. “Tôi không thể làm gì để chấm dứt việc đó!” Và dựa vào niềm tin về sự bất lực này, anh ấy từ bỏ nỗ lực và cam chịu sống với những gì mà anh giả định rằng không thể thay đổi được. Bây giờ anh ấy càng trở nên dễ bị tổn thương hơn trước sự đối xử bất công đang tiếp diễn vì anh ấy giả định rằng anh không có khả năng để chống lại nó, đôi lúc sự thụ động của anh lại khuyến khích những người đang hành hạ anh.

Nạn nhân thường đánh mất QUAN ĐIỂM và khả năng nhìn nhận điều gì đang xảy ra trong thực tế. Để phản ứng lại trước sự đối xử bất công xảy ra thường xuyên, anh ấy nói: “Không ai thích tôi, mọi người đều chống lại tôi!” Bị ngập tràn bởi những cảm xúc tổn thương, anh phóng đại sự thù địch của xã hội đối với anh. Dường như cả thế giới đang chống lại anh. Bây giờ anh ấy càng có xu hướng trở nên tránh né tương tác xã hội.

Đối tượng chọn một con đường khác.

Thay vì giữ kín, anh ấy biết rằng khi bạn bè bắt nạt anh, anh nên nói vấn đề này với những người quan tâm, hiểu chuyện và có thể giúp đỡ. Anh ấy biết rằng sự cô lập xã hội làm cho việc bắt nạt ngày càng trở nên tệ hơn.

Thay vì chấp nhận sự đối xử bất công này, anh ấy biết rằng sự bạc đãi từ người khác không nói rằng anh ấy là người xấu, mà nó cho thấy người khác muốn hành xử ác ý. Anh ấy biết rằng mình có sự lựa chọn, vì vậy anh ấy có thể hành động để quan tâm đến bản thân theo cách tốt nhất có thể. Đây là lúc để xem xét một cách khách quan những việc đang diễn ra.

Thay vì TRỪNG PHẠT bản thân, anh ấy biết rằng không nên trừng phạt bản thân vì người khác đang “hành hạ” anh. Anh ấy biết không nên đổ lỗi cho bản thân vì những chuyện đang xảy ra. Anh ấy biết nên động viên bản thân để đối mặt với một thách thức khó khăn. Anh ấy biết rằng bị bạc đãi không bao giờ nên là một lí do để bạc đãi bản thân. Đây là lúc để đối xử tốt với bản thân.

Thay vì tỏ ra BẤT LỰC, anh ấy biết rằng chừng nào anh có những lựa chọn để chống lại việc bạc đãi thì anh không bất lực để chống lại nó. Vì vậy anh không đầu hàng mà tiếp tục thử những cách tiếp cận khác với hy vọng một trong số chúng sẽ hiệu quả, ít nhất trong một thời gian và có thể là một lần và mãi mãi. Sức mạnh cá nhân là khả năng để tiếp tục tạo ra những sự lựa chọn. Đây là lúc để động não nghĩ ra những chiến lược mới để chống lại việc bắt nạt.

Thay vì đánh mất QUAN ĐIỂM, anh ấy hiểu rằng dù anh phải đối phó với vài học sinh/sinh viên thường xuyên bắt nạt anh, thì phần lớn những học sinh khác không bắt nạt anh, và do đó vẫn có khả năng anh ấy được tôn trọng và tìm thấy sự hỗ trợ xã hội. Đây là lúc để phát triển những mối quan hệ với những bạn khác, ở trường và ngoài trường học, những người yêu thích và đối xử tốt với anh.

Chẳng có gì vui khi trở thành Đối tượng hay Nạn nhân của sự ác ý, nhưng tốt hơn là bạn nên xem bản thân mình ở vai Đối tượng hơn là vai Nạn nhân.

Nguồn
Being a Target or a Victim of Adolescent Bullying
The role one adopts in response to being bullied can make a difference.
Published on September 23, 2013 by Carl E. Pickhardt, Ph.D. in Surviving (Your Child’s) Adolescence
PsychologyToday

Bình Luận