Tại sao một số người lại thích cưỡng hiếp và hành hạ trẻ em ?

Câu chuyện bắt đầu:

Vào cuối tháng 3 năm 2009, một bé gái xinh xắn 8 tuổi bị mất tích tại nhà ở Tracy, California. Báo cáo kể lại rằng cô bé đến nhà bạn chơi, sau đó đi bộ về nhà. Nhưng họ không trông thấy cô bé kể từ lúc đó. Camera giám sát tại công viên cho thấy cô bé chơi nhảy dây vui vẻ trước cửa nhà chỉ vài giờ trước khi mất tích một cách bí ẩn.

Dưới sức ảnh hưởng của truyền thông, câu chuyện về cô gái Sandra Cantu ngay lập tức được đăng lên chuyên mục Điểm tin Buổi tối trên CNN cùng với hình ảnh gia đình và đoạn video. Người mẹ luôn cầu nguyện để con gái mình trở về, trong khi đó các nhà điều tra suy luận rằng cô bé bị bắt cóc.

Qua vài cuộc phỏng vấn với cảnh sát và nhân viên FBI, một chi tiết được hé lộ : nếu một đứa trẻ bị bắt cóc không được tìm thấy vài giờ sau khi thông báo mất tích, khả năng rất cao là đứa bé đó đã chết.

Đúng với dự đoán trên, thi thể của Sandra được tìm thấy trong một hộp kín bị ai đó ném xuống cây cầu ở gần đó vào ngày 6 tháng 4 năm 2009. Khám nghiệm tử thi xác định cô bé đã bị lạm dụng tình dục bởi một vật lạ. Đáng ngạc nhiên là ở chỗ, kẻ thủ ác không phải là đàn ông mà là một phụ nữ 28 tuổi, giáo viên, chỉ sống cách nhà Sandra vài căn hộ.

Thủ phạm vẫn là một cú sốc với mọi người nhưng điều đó giúp tôi suy nghĩ lại về loại người có thể thực hiện những hành vi đồi bại như vậy.

Kẻ nào có thể làm điều này

Các nhà hình sự học cho ta biết rằng những kẻ thích hãm hại và giết trẻ em bị mắc chứng pedophilia (paedophilia) : ấu dâm. Động cơ chính của những kẻ này là tình dục và kéo theo sau đó là hành vi giết người do lo sợ bị nạn nhân tố cáo.

Người ta có thể nghĩ rằng tội phạm biết việc quấy rối tình dục và cưỡng hiếp sẽ dẫn đến hình phạt hình sự nghiêm trọng trước khi họ phạm tội, nhưng thường kẻ tấn công khai là ngay từ đầu, họ vốn không có ý định làm như vậy. Các nhà tâm lý giải thích: ham muốn tình dục của những kẻ ấu dâm rất mạnh đến nỗi họ không kịp nghĩ về hậu quả của hành vi đó cho đến khi nhu cầu của họ được thỏa mãn – không may là lúc đó đã quá muộn. Như vậy ấu dâm là gì ?

Theo Wikipedia:

Thuật ngữ pedophilia ( hay peadophilia ) có nhiều định nghĩa khác nhau trong tâm lý học, hành pháp và ngôn ngữ địa phương. Theo chuẩn đoán y khoa, nó được định nghĩa là một chứng rối loạn tâm lý, trong đó một người trưởng thành trải qua trạng thái ham muốn tình dục với trẻ em trước tuổi dậy thì.

Theo Sổ tay Chuẩn đoán và Thống kê Rối loạn Tâm thần (DSM), pedophilia được xác định là một dạng rối loạn tình dục khi một người có ham muốn tình dục mãnh liệt với trẻ em, hoặc trải nghiệm liên tục sự khao khát tình dục hoặc ảo tưởng ân ái với trẻ em khiến họ cảm thấy suy kiệt hay gặp khó khăn trong tương tác liên cá nhân.

Rối loạn này thường là một đặc điểm nổi bật của người có hành vi lạm dụng tình dục trẻ em. Tuy nhiên, một số người phạm tội không đáp ứng các tiêu chuẩn chẩn đoán lâm sàng cho ấu dâm.

Điều gì khiến một người trở thành kẻ ấu dâm ?

Đa phần con người trưởng thành thường ưa chuộng những kẻ khác giới đang trong độ tuổi sinh sản. Đây được xem như là “tố chất cố định” được kiểm soát bởi não bộ trong quá trình duy trì giống loài. Bất kỳ sự sai lệch nào khác với quy luật này đều bị cho là “phi tự nhiên”, kể từ khi có sự giao hợp giữa một người đàn ông và một đứa trẻ trước dậy thì không đem lại sự thai nghén.

Từ lâu, phần lớn các nhà tâm lý học đã xếp đồng tính luyến ái và ấu dâm vào cùng chung một nhóm bệnh lý. Cả hai dạng trên đều được xem là “xấu ác” bởi những người theo đạo Thiên Chúa, các nhà đạo đức học và tất cả những ai tin rằng những định hướng tình dục trên là vấn đề của “sự lựa chọn”. Tại sao một người lại muốn trở nên đồng tính, với tất cả sự lên án từ xã hội, luôn là một câu hỏi chưa có lời giải đáp và những năm gần đây ý niệm này đã thay đổi mạnh mẽ.

Liên quan đến đồng tính luyến ái, người ta đã chứng minh được rằng não bộ cũng có giới tính. Như nhiều nhà khoa học đã nghi ngờ, hiện tượng đồng tính có liên kết với những phần khác nhau của não bộ – đặc biệt là vùng dưới đồi (hypothalamus) – cùng với đặc điểm của giới tính đối lập. Nói đơn giản, người đàn ông đồng tính có một thân hình nam tính, nhưng phần não chịu trách nhiệm cho khả năng giới tính lại là của nữ giới – nghĩa là anh ta thích đàn ông.

Trong trường hợp đồng tính, sự bất thường có vẻ liên quan đến stress của người mẹ trong 3 tháng đầu thai kỳ. Stress sản sinh ra androstendione trong đường dây máu nhau thai giữa người mẹ và đứa trẻ. Androstendione rất giống với testoterone và can thiệp vào sự phát triển sớm của vùng dưới đồi cũng như khiến phần não bộ này phát triển đặc điểm của giới tính đối lập trong sự chọn lựa tính dục.

Vì vậy, đồng tính không phải là một sự lựa chọn.

Tôi đã viết về vấn đề này vài năm trước và có ý định gọi nó là “khuyết tật trước khi sinh”. Tôi nhận được hàng trăm e-mail từ những người đồng tính và họ tỏ ra phẫn nộ với thứ “nhãn dán” đó. Tôi cũng hiểu điều đó và xem nó thuộc về “tự nhiên”. Nhưng người ta sẽ định phản bác thế nào về pedophilia ?

Đâu là nguyên nhân gây ra chứng ấu dâm ?

Trong một cuốn sách về trị liệu của nhà tâm lý học người Hà Lan Bernard ten Hag, ông ấy bảo vệ quan điểm cho rằng ấu dâm là vấn đề của sự lựa chọn:

“Pedophilia: một từ nên thay bằng pedosexuality, bời vì hành vi của kẻ phạm tội thực hiện với trẻ em trái ngược với điều mà nhiều người nghĩ rằng đó là dựa trên tình yêu”. (Hag 2004).

Vậy thật sự ấu dâm có phải là một sự lựa chọn ?

Chỉ có một số ít điều đáng lưu ý đã biết về trường hợp này. Đa phần được thu nhặt từ hồ sơ thống kê và lược sử gia đình của kẻ phạm tội ghi lại trong quá trình điều trị. Các chi tiết chỉ thực sự có ích với những hồ sơ mà kẻ thủ ác hành động dựa trên cảm xúc bốc đồng chứ không phải là hành vi ấu dâm bí mật của những kẻ cố che đậy cảm xúc thực và không bao giờ bộc lộ chúng ra ngoài – ngoại trừ trong trí tưởng tượng.

Đây là những nguyên nhân ta đã biết:

Có một người mẹ quyền lực và thích kiểm soát được xem là một nguyên nhân chiếm ưu thế. Về lý thuyết, người nam mắc chứng ấu dâm phát triển một ác cảm với phụ nữ và động cơ của họ tập trung vào các cô gái trẻ tuổi, thụ động xem như là đối tượng thỏa mãn tình dục. Đáng lưu ý, một vài trường hợp ấu dâm là hệ quả của sự bóp méo nhận thức nhằm giành quyền làm chủ bạn tình. Bởi lẽ trẻ em có thân hình nhỏ hơn và yếu hơn người lớn, chúng có thể được xem là những bạn tình tiềm năng ít có nguy cơ đe dọa. Điều này giải thích tại sao đa phần kẻ ấu dâm là nam giới.

Tiếp theo là quá khứ bị lạm dụng tình dục thời thơ ấu. Theo thống kê, 1/3 kẻ ấu dâm kể rằng họ có một tuổi thơ bị lạm dụng. Một số nhà tâm lý cho rằng những kẻ ấu dâm gặp trở ngại trong sự phát triển cảm xúc từ kinh nghiệm chấn thương lúc nhỏ, cho nên kẻ ấu dâm cảm thấy trẻ em rất lôi cuốn vì họ chưa bao giờ trưởng thành về mặt tâm lý.

Một đặc điểm tâm lý học – thần kinh thường được đưa ra đánh giá nhiều nhất là trí thông minh nói chung hoặc chỉ số IQ. Các nhà điều tra hình sự đã đem so sánh những kẻ phạm tội ấu dâm với một nhóm dân chúng cộng đồng không phạm tội, kết quả cho thấy nhóm ấu dâm có mức độ thông minh thấp hơn (Langevin et al., 1985). Một vài chuyên gia điều tra khác so sánh nhóm tội phạm ấu dâm và nhóm những người đàn ông phạm tội không liên quan đến tấn công tình dục, dựa vào đó kiểm soát trạng thái của họ trong một hệ thống nghiêm ngặt và phát hiện bất kỳ tính chống đối xã hội nào (nếu có). Những kẻ lạm dụng tình dục trẻ em có chỉ số IQ thấp hơn (Hambridge, 1994).

Đa phần các chuyên gia đều cân nhắc rằng ấu dâm có liên quan đến yếu tố tâm lý hơn là các đặc tính sinh học. Nhưng giả thuyết này có một vài sai sót.

Pedophilia là một trong những dạng lệch lạc tình dục phổ biến hơn cả; thị trường sản phẩm khiêu dâm trẻ em trên toàn thế giới xác định rằng những kẻ ấu dâm tồn tại trong dân số nhiều hơn là con số ít ỏi được thống kê trong nhà tù. Cùng với chứng bệnh thích nhìn trộm và thích phô bày, ấu dâm là một trong ba loại lệch lạc tình dục thường bị cảnh sát bắt giữ nhiều nhất.

Sự khởi phát chứng ấu dâm thường xảy ra vào thời kỳ niên thiếu. Một vài tội phạm bắt đầu hành vi ấu dâm vào tuổi trung niên nhưng những trường hợp này là không phổ biến. Tại Mỹ, hơn 50% đàn ông bị bắt vì tội ấu dâm là những người đã lập gia đình.

Tần suất thực hiện hành vi ấu dâm tương ứng với những mức căng thẳng tâm lý khác nhau. Nói cách khác, khi tâm lý của đối tượng trở nên căng thẳng hơn thì hành vi ấu dâm cũng sẽ tăng lên.

Ấu dâm diễn ra phổ biến ở nam giới hơn so với nữ giới (khoảng 10%). Thêm nữa, tỷ lệ tái phạm đối với pedophile thích nam giới cao gấp 2 lần so với pedophile thích nữ giới.

Vẫn chưa biết rõ về tỷ lệ ấu dâm giữa các chủng tộc hoặc màu da khác nhau.

Mặc dù đã có rất nhiều cố gắng để điều trị chứng ấu dâm, cơ chế não bộ gây ra căn bệnh này thực sự vẫn là một điều bí ẩn. Một nghiên cứu mới được xuất bản trên tạp chí Tâm thần sinh lý học cho thấy cách mà não bộ của một bệnh nhân pedophilia phản hồi với hình ảnh được lập trình sẵn.

Trong đợt kiểm tra, màn ảnh cho thấy vùng não dưới đồi chịu trách nhiệm điều chỉnh kích thích tình dục và sự giải phóng hóc-môn được tiết giảm ở bệnh nhân pedophilia. Sự kích hoạt của vùng não này ở những người không mắc chứng ấu dâm thông thường sẽ tăng lên khi họ nhìn vào hình ảnh kích dục của người lớn. Điều đó có nghĩa là những bệnh nhân ấu dâm ít có phản ứng thỏa mãn tại vùng não hơn khi họ xem hình ảnh kích dục của người lớn, từ đó suy ra họ sẽ dễ chuyển hướng đến đối tượng tình dục khác. Thạc sỹ John H. Krytal, biên tập tạp chí Tâm thần sinh lý học cho hay rằng điểm đặc thù sinh lý học thần kinh của căn bệnh này nên được đưa ra xem xét trong nỗ lực điều trị.

Nhóm nhà nghiên cứu người Canada khám phá ra rằng những người đàn ông có sở thích ấu dâm có khả năng thuận tay trái cao hơn so với dân số nói chung. Nghiên cứu này gợi ý rằng yếu tố thần kinh học có liên quan đến chứng ấu dâm, vì thuận tay trái là một đặc điểm ở khía cạnh sinh học. Một số nhà khoa học suy đoán về trường hợp bán cầu não phái chiếm quyền kiểm soát tại một vùng não xác định, cụ thể là vùng dưới đồi – có liên quan đến chứng ấu dâm.

Bán cầu não phải điều khiển phần bên trái của cơ thể. Sự thống trị của bán cầu não phải sẽ dẫn đến tình trạng thuận tay trái.

Bình Luận