Đặc điểm của các nhà lãnh đạo khủng bố

Hồ sơ những nhà lãnh đạo khủng bố

Lập hồ sơ có hiệu quả vì loài người là những sinh vật của thói quen. Chúng ta có xu hướng có một lề thói sinh hoạt hằng ngày mà chúng ta đi theo. Chúng ta có nhiều khả năng lái xe đến chỗ làm trên cùng một con đường mỗi ngày. Chúng ta mua sắm tại cùng một cửa hàng tạp hoá. Chúng ta mua cùng loại thực phẩm. Một người có thể lập một hồ sơ nhanh chóng bằng cách quan sát người đứng trước mặt bạn tại cửa hàng tạp hoá. Cô ấy đặt những món đồ của cô trên xe đẩy như thế nào? Những thực phẩm đông lạnh được đặt cạnh nhau? Những hộp nước súp được sắp xếp ngăn nắp? Những món đồ được đặt lung tung? Những người sắp xếp đồ vật có xu hướng sống theo lối đó trong cuộc sống hằng ngày của họ. Ngược lại, những người không chú ý đến những món đồ của họ thì có nhiều khả năng họ giải quyết rất nhiều việc cùng một lúc. Bạn cũng có thể xem xét tình trạng chiếc xe hơi của một người để đọc anh ta. Nếu chiếc xe đầy những vết lõm, thì người đó có khả năng là một người liều lĩnh.

Hành vi phản ánh tính cách. Một người đàn ông có một vợ thì khác với một người đàn ông có nhu cầu có nhiều vợ để nâng cao cái tôi của anh ta (ví dụ, tôi thành đạt để có thể có và chăm sóc được nhiều phụ nữ). Một tỷ phú vẫn tham gia vào vào vụ kinh doanh ‘cắt cổ’ để kiếm được nhiều tiền thì khác với một doanh nhân nhỏ cho phép công nhân đau ốm nghỉ thêm vài ngày để có sức khoẻ. Hành vi của họ phản ánh họ là ai trong cuộc sống của họ. Hành vi của họ phản ánh những tính cách của họ.

Trong những năm 1970, FBI thực hiện một nghiên cứu lớn về cuộc sống và những tội ác của những tên tội phạm tình dục. Các nhân viên FBI đi vào các nhà tù và phỏng vấn 36 tên tội phạm tình dục bị kết án. 29 tên là những kẻ giết người hàng loạt, và số còn lại là những kẻ đã một lần giết người. Nghiên cứu này tập trung phỏng vấn những tên tội phạm và xem xét về những tội ác và hoàn cảnh sống của chúng, họ tạo được hồ sơ phân đôi Tổ chức/ Thiếu tổ chức. Đơn giản là, những tên tội phạm có tổ chức đã lên kế hoạch cho những vụ phạm tội của chúng, thận trọng không để lại bằng chứng, lén theo các nạn nhân của chúng, đang làm việc, có trình độ học vấn trên phổ thông và thường có gia đình. Ngược lại, những tên tội phạm thiếu tổ chức thì: thiếu tổ chức. Chúng không lên kế hoạch cho những vụ phạm tội của chúng. Chúng có vẻ ngoài nhếch nhác. Đa số bỏ học phổ thông không có vợ hoặc con (Ressler et al, 1988).

Khi nói đến những kẻ khủng bố, phần lớn có xu hướng rơi vào kiểu có tổ chức. Bởi bản chất của chúng, những tổ chức khủng bố phải lập kế hoạch cẩn thận cho các hoạt động của họ. Họ phải lén theo kẻ địch, luyện tập, nghiên cứu về các nạn nhân của họ, quyên tiền, huấn luyện lính mới và thực hiện những cuộc tấn công rộng và làm suy yếu. Vì lý do này, họ phải che giấu diện mạo. Họ không thể mạo hiểm trở nên nổi bật hoặc gây ra sự nghi ngờ. Nhiều người trong số họ đã có gia đình và tốt nghiệp phổ thông. Những người đi theo có nhiều khả năng là bỏ học phổ thông, nhưng bạn sẽ tìm thấy những cá nhân có học thức tốt ở mọi cấp độ của tổ chức. Giống như những kẻ sát nhân hàng loạt, họ có những khuynh hướng nhân cách bệnh lý (psychopathic). Họ không có lòng từ bi hoặc thông cảm cho nỗi khổ của các nạn nhân của họ. Họ vật thể hoá kẻ thù, biến con người thành đồ vật. Sự thành công được nhìn theo quan điểm đã giết được bao nhiêu người vì những tai hoạ lớn có thể mang lại sự thay đổi. Và không có sự hối hận. Thêm nữa, giống như kẻ sát nhân hàng loạt có tổ chức, lãnh đạo khủng bố là một người nói chuyện rất quyến rũ, có khả năng kích thích người nghe.

Khi nhìn vào những người vươn đến những vị trí lãnh đạo trong các tổ chức khủng bố, bạn thấy rằng họ có sức lôi cuốn. Mọi người bị thu hút vào họ. Sau khi phỏng vấn nhà lãnh đạo phiến quân Chechen Shamil Basayev, nhà văn Richard Beeston nói “thật dễ dàng bị quyến rũ bởi người đàn ông bị tình nghi là vạch ra kế hoạch và điều khiển cuộc bao vây con tin đẫm máu tuần này,” (2004). Những người đã gặp al-Zarqawi trong tù nói rằng y như bậc đế vương và thu hút mọi người. Các tù nhân sẽ gọi Allahu Akbar khi họ nhìn thấy y, ‘ông hoàng’ của họ. Một bạn tù nói “Ông ấy có một khả năng kiểm soát huyền bí, gần như thôi miên; ông ấy có thể ra lệnh cho các môn đệ của ông làm việc chỉ bằng cách chuyển động đôi mắt của ông,” (Weaver, 2006).

Các nhà lãnh đạo có thể là người ăn nói dịu dàng trong cuộc sống riêng tư, nhưng họ sáng ngời trước một nhóm. Tình yêu của họ là hệ niềm tin của họ, và nó bộc lộ khi họ nói chuyện. Khi còn là trẻ em, các nhà lãnh đạo tương lai nghĩ rằng họ phải trở nên vĩ đại. Có một điều gì đó đặc biệt ở họ, và ngay cả gia đình có thể mừng về họ vì những câu nói đó. Đây là một dấu hiệu của chứng hoang tưởng tự đại, tức là cái tôi của họ được xem là phi thường đã ăn sâu trong họ. Họ tìm kiếm những người ‘đặc biệt’ hoặc vĩ đại. Theo đó, họ dành nhiều thời gian ở một mình và bị thu hút trước những nhà cách mạng mà họ cố gắng bắt chước. Timothy McVeigh quan tâm đến Hitler. Vellupillai Prabhakaran, lãnh đạo của Tamil LTTE, được biết là say mê Napoleon, Alexander đại đế, Shubhash Chandra Bose, và Bhagat Singh (Lawson, 2000). Bose và Singh là những nhà cách mạng và các nhà lãnh đạo người Ấn Độ tham gia phong trào bạo lực chống lại Anh vì độc lập.

Những nhà cách mạng thành công có những tác động sâu sắc khiến cho có những người luôn muốn được giống như họ. Những tên khủng bố Hồi giáo bị thu hút trước Sayyid Qutb. Vì vậy họ đọc mọi thứ mà họ có thể tìm thấy về vị anh hùng họ yêu thích. Những quyển sách. Tạp chí. Những sổ tay. Khi bạn thêm vào một người bạn hoặc người họ hàng cấp tiến, điều này củng cố một tác động mang tính cách mạng.

Vì họ dành quá nhiều thời gian ở một mình nên họ thích làm phức tạp cuộc sống tưởng tượng. Dù họ thường xuất thân từ những gia đình lớn, họ vẫn cách biệt với các anh chị em của họ. Họ chọn sự cô đơn hơn là giao du xã hội, và điều này dường như có hiệu quả với họ trong gia đình. Vì họ xuất thân từ những gia đình truyền thống và thủ cựu (hầu như là quân phiệt), thì là một đứa trẻ yên lặng, thu mình và biết hợp tác là có lợi. Họ học cách kiểm soát cơn giận vì nếu họ bộc lộ cảm xúc, thì họ hoặc là bị trừng phạt hoặc không đạt được mục đích của họ. Vellupillai Prabhakaran được mô tả là “rụt rè, nhút nhát” và “ham đọc sách”. Al-Zawahiri thì được mọi người nói là sống trầm lặng và có ý thức. Bin Laden và Shamil Basayev được mô tả là nhẹ nhàng, dịu dàng. Martin McGuinness của IRA được mô tả là bình tĩnh, cởi mở.

Có những người rất tinh ý, hay quan sát, học cách quan sát hành vi của con người. Họ có xu hướng mang bản năng kín đáo này vào tuổi trưởng thành và nó trở nên rõ rệt hơn khi họ trở nên nghiêm túc hơn về sứ mệnh của họ. Những người biết Timothy McVeigh nói những ai ở cạnh ông ta tự hỏi tại sao ông ta không là một ‘partier.’ Ông ta che giấu bản thân, đặc biệt khi ông ta già đi (Stickney, 1996). Imad Mugniyah rất kiểm soát bản thân ông ta và trong suốt một cuộc tranh cãi nóng nảy ở những kẻ khủng bố, ông ta vẫn nằm xuống giường và đi ngủ. Martin McGuinness không uống rượu, hút thuốc hoặc tham gia vào những hành vi xã hội bất lương. Những nhà lãnh đạo đó được thúc đẩy để đạt được các mục tiêu của họ, và bị sao lãng bởi rượu, ma tuý hoặc tiệc tùng không nằm trong kế hoạch. Nó sẽ lấy đi những gì mà họ đã dành cả cuộc đời họ để cố gắng đạt được.

Điều quan trọng là các nhà lãnh đạo sống cuộc sống ‘thuần khiết’ để họ không đặt nhóm trước tình thế nguy hiểm. Nếu họ uống rượu hoặc chè chén với phụ nữ, thì điều này có thể dẫn đến thông tin bị lộ ra và gây nguy hại đến sự ủng hộ của môn đệ. Trong khi ở tù al-Zarqawi che tivi để những tù nhân khác không thể nhìn thấy những phụ nữ khoả thân (Weaver, 2006).

Các nhà lãnh đạo phải giữ các kế hoạch và cấu trúc tổ chức được bảo vệ chặt chẽ. Để được bảo vệ hiệu quả thì một người phải có sự kiểm soát. Tốt hơn là không say rượu và làm gương hơn là bất cẩn và mạo hiểm sự nghiệp cuộc đời của người đó. Nếu một nhà lãnh đạo có một quá khứ có thể làm suy yếu nhóm, thì các thành viên sẽ nỗ lực để che giấu nó và mô tả nhà lãnh đạo là người ngoan đạo. The Tamil Tigers LTTE có một lãnh đạo nữ tuân theo điều này. Lieutenant Colonel Selvy là một nữ sinh đại học ở trường Jaffina University khi cô gia nhập the LTTE. Cô cứng rắn, kỉ cương nên những người xung quanh cô tuân theo các luật lệ của the Tamil Tigers. Trong thực tế, cô được mọi người kính sợ vì sự cam kết nhiệt thành với sứ mệnh. Như những nhà lãnh đạo khác, cô được biết là đã thêu dệt nên những câu chuyện và nói về những truyền thống Tamil cổ cùng với những truyền thuyết chiến tranh để truyền cảm hứng cho binh sỹ (Tamil Guardian, 2008). Ngay cả đàn ông cũng tuân theo cô vì cô quá đam mê và tận tuỵ cho sứ mệnh của LTTE.

Những người thân cận với các nhà lãnh đạo khủng bố sẽ nói rằng họ trung thành với sứ mệnh, và nếu lời nói của họ được nói ra thì họ sẽ giữ lời. Có một câu ngạn ngữ là những tên trộm không giữ lời hứa, nhưng điều này không đúng lắm trong các tổ chức khủng bố. Một trong những điều khiến cho các nhóm đó rất hiệu quả đó là sự tin tưởng ở mức độ cao, suốt cuộc đời các thành viên. Do đó, khi nhà lãnh đạo hứa thì nó là lời cam kết của anh ta. Anh ta muốn giữ lời hứa của mình để cho các môn đệ và những thành viên khác thấy anh ta có thể làm những việc mà nhóm cần hoàn thành. Nếu nó liên quan đến sự thành công của nhóm, thì anh ta sẽ giữ lời hứa.

Nhưng chỉ vì các nhà lãnh đạo cao cấp có vẻ trầm tĩnh và thường không tự phụ không có nghĩa là họ không chứa đầy sự tức giận và rất quen với cái chết và sự đau đớn. Thường có một số hình thức bạo lực gia đình trong các gia đình mà họ lớn lên, và những người vươn lên được các vị trí lãnh đạo khủng bố đã thích nghi được trong việc tránh né nguy hiểm. Họ im lặng khi điều đó có lợi, và khi họ nói, lời nói của họ trở nên mạnh mẽ, quyền lực. Về bản chất, họ học được sự bạo lực ở gia đình và trong cộng đồng của họ, và thông qua việc ‘đọc’ người khác, họ trở nên điêu luyện trong việc tránh được sự bạo lực/bạo hành bằng cách che giấu và/hoặc sử dụng lời nói. Chủ đề này thường thấy xuyên suốt cuộc đời họ.

Dường như gia đình mà họ xuất thân là thường căng thẳng. Các bố mẹ có xu hướng bất bình đẳng trong hôn nhân, và đàn ông nắm được nhiều quyền kiểm soát hơn. Đàn ông được đối xử tốt hơn phụ nữ, và điều này làm họ cảm thấy như thể họ được trao quyền. Họ có thể tin rằng họ là độc nhất, đặc biệt và do đó làm được việc gì đó to lớn trong cuộc sống của họ. Nhưng các bé trai sẽ không thoát được hoàn toàn tình trạng bạo hành gia đình. Trong thực tế, nhiều lần, khi những người đàn ông ra khỏi nhà, người phụ nữ đứng đầu của gia đình có thể trút cơn giận của cô lên những đứa con trai của cô. Nếu chúng không thể thoát khỏi sự bạo hành, việc này trở thành sang chấn tâm lý kinh khủng đối với chúng. Nó tạo ra một sự căm ghét không lay chuyển được đối với phụ nữ do trong thực tế, các bé trai từng được dạy rằng chúng cao hơn phụ nữ. Nếu một phụ nữ bạo hành đứa bé trai, thì điều đó nói lên điều gì về anh ta? Điều này đặc biệt đúng trong các nền văn hoá Hồi giáo.

Bảng 13 : Những yếu tố của các nhà lãnh đạo khủng bố

Phẫn nộ

+ Những kỹ năng ăn nói

+ Sự xảo quyệt

= Nhà lãnh đạo tiềm năng

Khi họ lớn lên, họ trở nên giỏi hơn trong việc lựa chọn từ ngữ của họ. Khi trẻ hơn, họ có khuynh hướng hay nói mà không suy nghĩ. Nhưng tuổi tác đi cùng với sự khôn ngoan và họ biết rằng nói nhiều không phải lúc nào cũng là hành động tốt nhất. Khi xem xét những gia đình của những người trở thành các nhà lãnh đạo khủng bố, người ta thường phát hiện thấy một căn bệnh hoặc tai nạn nghiêm trọng trong gia đình. Bản thân nhà lãnh đạo tương lai có thể bị ốm, hoặc anh ta có thể mất một người họ hàng gần gũi. Điều mà bạn nhìn thấy đó là nỗi đau được sinh ra từ sự việc này được chuyển hoá. Trong khi những môn đồ gặp phải một thất bại trong cuộc sống thì họ có nhiều khả năng suy sụp, thì các nhà lãnh đạo trong tương lai sử dụng nó để trở nên mạnh mẽ. Bệnh Glôcôm bẩm sinh của Shoko Asahara khiến ông ta trở thành một kẻ dẫn dụ khéo léo. Ayman al-Zawahiri cũng có thị lực kém khiến ông ta không thể làm gì nhiều trên chiến trường ngoại trừ việc trợ giúp về mặt y khoa. Nhưng ông ta vượt qua chướng ngại này với lòng nhiệt thành của ông và cống hiến cho sự nghiệp của ông (Williams, 2005). Nhà lãnh đạo của Hamas Sheikh Ahmed Yassin bị liệt thời thiếu niên và dành phần lớn thời gian của ông ở nhà thờ Hồi giáo để học tập và truyền cảm hứng (Levitt, 2006).

Những người cống hiến cuộc đời họ cho việc gây ra bạo lực lên một ‘kẻ thù’ thì đa phần từng bị tổn thương. Điều đó thúc đẩy sự trả thù đến từ một nơi nào đó. Đối với nhà lãnh đạo khủng bố, mọi thứ từ việc bạo hành, bắt nạt thời bé và mắc một căn bệnh/ tổn thương đặt anh ta vào một vị trí dễ bị tổn thương. Bất kể tổn thương cá nhân của anh ta là gì thì anh ta bị bẽ mặt bởi nó và không muốn mọi người biết. Nó là bí mật đối với anh ta.

Có một tính cách mạnh mẽ như vậy, anh ta không thích trở thành một nạn nhân. Trong thực tế, anh ta quyết tâm rằng mình không bao giờ muốn bị đặt vào vị trí đó lại lần nữa. Cơn giận chất chồng, và đến một lúc nào đó, anh ta bắt đầu cố gắng thao túng những người khác để biết cảm giác như thế nào. Những con vật nhỏ bé, trẻ em, và thậm chí những vật thể trở thành những đối tượng khi anh ta cố gắng giải toả cơn giận của mình. Nhưng anh ta thường rất giỏi trong việc giữ cho khuynh hướng này kín đáo vì anh ta từng học được giá trị của sự vô hình trước những mối đe doạ (bố mẹ, chú bác, những người lớn, những đứa trẻ khác). Anh ta là bậc thầy của nghệ thuật biến mất khi anh ta cần và thu hút sự chú ý khi cần thiết.

Khi họ đạt đến mốc này, các nhà lãnh đạo tương lai tình cờ gặp một người thầy, một người cấp tiến và có vị trí vững vàng trong nhóm khủng bố. Rất thường xuyên, người thầy này là một họ hàng có những khuynh hướng cấp tiến. Người thầy nói về những niềm tin của ông ta, và thường thì, ‘tính lập dị’ của ông ta bị gia đình xem thường. Dù nhiều lần, những người có liên quan đến các nhà lãnh đạo khủng bố biết nhiều hơn họ nói. Thường thì, các gia đình phải sống và làm việc trong xã hội, và nếu họ công khai nói về sự hỗ trợ của họ cho một ‘kẻ khủng bố’ thì nó đặt họ vào tình thế nguy hiểm. Sẽ an toàn hơn khi họ giữ im lặng hoặc nói rằng hành vi đó không được tha thứ. Tuy nhiên, có ít nhất một thành viên trong gia đình hỗ trợ cho những hành động cực đoan. Điều này đem lại cho anh ta cảm giác mình đúng.

Người thầy nhận ra sức quyến rũ toát ra từ nhà lãnh đạo tương lai. Đứa bé có một điều gì đó đặc biệt. Nó khác biệt. Anh ta hiểu biết nhiều và hiểu được những sự vật lộn của nhóm khủng bố. Anh ta đặt ra rất nhiều câu hỏi và không bao giờ thoả mãn với một câu trả lời ‘phủi bỏ’. Anh ta muốn nhiều hơn và tức giận vì cảnh ngộ của nhóm. Sự tức giận này là sự thuyên chuyển của sự phẫn nỗ sâu xa mà các nhà lãnh đạo cảm nhận vì lòng tự trọng thấp. Dù họ có vẻ như họ đang chịu trách nhiệm và không có những hoài nghi về bản thân, thì các nhà lãnh đạo khủng bố đang đau khổ. Nhớ rằng họ có thể tin rằng họ nên làm một việc gì đó có tiếng tăm trong cuộc đời họ vì họ có thể bị làm hại. Nhưng nếu họ không đạt được, thì họ cảm thấy thất bại. Họ hoài nghi bản thân, nhưng luôn luôn nỗ lực để thành công nhiều hơn để xây dựng cái tôi của họ. Sự rối loạn cảm xúc này thúc đẩy họ trở nên xung hấn hơn và tiếp tục tìm kiếm những câu trả lời. Điều này gây ấn tượng cho những người gặp gỡ anh ta, ngay cả khi anh ta còn trẻ. Một từ thích hợp để miêu tả về nhà lãnh đạo khủng bố là sự quyết liệt (driven).

Với hoàn cảnh gia đình và sự nuôi nấng nghiêm khắc, nhà lãnh đạo khủng bố tương lai trở nên rất hứng thú với Quân đội. Anh ta thích quyền lực gắn liền với một sức mạnh có thể bắt mọi người làm theo ý muốn của nó. Đối với một số người, họ thích quân đội chính phủ, và các nhà lãnh đạo tương lai có thể cố gắng tòng quân, như Timothy McVeigh. Ông ta tham gia quân đội Hoa Kỳ với hy vọng trở thành một Army Ranger. Ông ta là một tay súng giỏi và được đánh giá tốt trong công việc của ông. Ông tham gia Persian Gulf chống lại người I rắc, và sự tức giận và hoang tưởng của ông ta gia tăng sau nhiệm vụ của ông. (Stickney, 1996). Cuộc đời ông ta ràng buộc với việc là một binh sỹ, và đó là cách ông ta nhìn nhận bản thân.

Điều này tương tự với nhà lãnh đạo phiến quân Chechen Shamil Basayev đến từ Dyshne-Vedeno là một ngôi làng nhỏ ở nam Chechnya. Gia đình của anh thủ cựu và có một niềm tin mạnh mẽ về sự nổi loạn. Trong thực tế, gia đình đã đặt tên con trai họ là Shamil vì tôn thờ Imam Shamil người lãnh đạo quân Chechen trong cuộc chiến tranh chống Nga. Giống như các nhà lãnh đạo khác, anh ta có một vị anh hùng/người thầy thông thái trong ông nội của anh từng là một chiến binh. Thật tệ hại cho Shamil khi biết rằng gia đình của anh ta từng bị trục xuất trong Thế chiến II như nhiều người Chechens. Với lịch sử gia đình lâu đời của sự chiến đấu, anh ta bị thu hút trước việc thi hành pháp luật, và sau khi học xong, anh ta tham gia quân đội của Soviet Union. Anh ta từng là một lính chữa cháy và dường như thích thú với vai trò này (Beeston, 2004).

Quân đội tượng trưng cho quyền lực, và đó là thứ mà một nhà lãnh đạo khủng bố khao khát. Ở vào một vị trí có được những vũ khí đáng sợ và khả năng tàn sát là rất lôi cuốn những cá nhân đó. Các nhà lãnh đạo tương lai thích chuỗi chỉ huy trong một môi trường như vậy. Điều này đem lại cho họ những quan điểm như cách tốt nhất để điều hành các nhóm của riêng họ và nên chọn những lính mới nào. Timothy McVeigh gặp Terry Nichols trong quân đội Hoa Kỳ. McVeigh gặp một người đàn ông mà y có thể ảnh hưởng và kiểm soát. Rất thường xuyên, các nhà lãnh đạo khủng bố gặp các môn đồ tương lai của họ trong những bối cảnh đó.

Nếu nhà lãnh đạo tương lai không muốn hoặc không thể tham gia quân đội chính phủ thì anh ta chuyển sang nhóm khủng bố được yêu thích, hoặc anh ta thành lập nhóm riêng của mình. Sự táo bạo là thứ nhận được sự chú ý của những người ở các vị trí cao. Những nhà lãnh đạo tương lai là những người ra lệnh xuất phát sẽ ‘tự mình làm việc gì đó’ nếu cần thiết. Bất kì ai sẵn sàng mạo hiểm bản thân anh ta vì một sứ mệnh là một sức mạnh được tính đến. Tại điểm này, mọi người chú ý đến và đặt cho họ những nickname mô tả những khuynh hướng kiên gan của họ.

Người thầy quan sát hành vi này thì sẽ nhanh chóng dẫn dắt người thanh niên này và giới thiệu anh ta với những người cấp tiến khác. Những người thấy đó gây ra vấn đề bằng cách sử dụng thuật hùng biện khích động giúp củng cố vị trí của đứa trẻ/thiếu niên (nhà lãnh đạo tương lai) trong tâm lý nhóm. Nhớ rằng, sự xã hội hoá này có lợi, nhưng nó không phải là yếu tố dự báo tốt nhất về sự dấn thân vào khủng bố. Tính cách của cá nhân có liên quan nhiều đến ham muốn giết chóc hơn nhóm nghĩ. Người vững vàng, ổn định nhìn chung không lên kế hoạch hoặc thực hiện việc cuồng sát.

Nhà lãnh đạo tương lai muốn học ở những ngôi trường để ở cùng với những người giống như anh ta. Hoặc anh ta muốn bỏ học để dành thời gian cho nhóm. Cả hai cách, anh ta tìm cách để cách ly bản thân khỏi những người ôn hoà và những ảnh hưởng khác. Anh ta trở nên cố chấp hơn và rất theo truyền thống. Nếu anh ta là một người theo Hồi giáo thì anh ta có thể bỏ rượu hoặc âm nhạc và trở nên rất quan liêu nghi thức. Nếu anh ta là Tamil, thì anh ta có thể bắt đầu việc luyện tập cơ thể mạnh mẽ. Nếu anh ta là người theo đạo Cơ đốc, anh ta có thể bắt đầu trích lời trong Kinh thánh và trừng phạt những người không có cùng cách suy nghĩ như anh ta. Nếu là IRA, anh ta có thể từ bỏ rượu và tránh các quán bar. Cho dù hệ niềm tin của anh ta là gì, những người trở thành các nhà lãnh đạo khủng bố trở nên nghiêm khắc trong những niềm tin và hành vi của họ. Họ thậm chí sẽ bắt đầu chỉ trích những người khác có cùng hệ niềm tin với họ là không ‘trung thành’ vì họ không tuân theo những luật lệ một cách chính xác.

Nhà lãnh đạo xem bản thân anh ta như cảnh sát và hoàn toàn thoải mái khi ngồi ở vị trí phán quyết. Vì tính chiến đấu cứng rắn, kỷ cương và phong thái lôi cuốn của anh ta, những người khác trong nhóm, cũng như những người gặp anh ta, và bị thu hút vào anh ta. Khi mọi người tập trung quanh anh ta, anh ta bắt đầu quả quyết những ý tưởng mới cho nhóm. Dù nó là một kế hoạch mới hay một cuộc tấn công mới, hoặc những cách thức để vượt qua kẻ thù, anh ta mang lại một thứ gì đó khác biệt cho tổ chức khủng bố. Vì tính cách của anh ta, mọi người sẵn sàng thử ý tưởng của anh ta, và nó thường hiệu quả. Điều này giúp củng cố vị trí của anh ta và thậm chí nâng anh ta lên cao hơn. Anh ta nhanh chóng leo lên các vị trí cao hơn.

Các nhà lãnh đạo không bao giờ thoả mãn và có thể được xem như những kẻ tham lam. Những người nuôi dưỡng cái tôi của họ thì leo lên các vị trí cao hơn cùng với họ. Họ rất tinh khôn trong việc ở cạnh những người đi theo họ. Họ muốn được ngưỡng mộ, và họ ngày càng được nhiều người quyền lực yêu cầu giúp đỡ, các hành động của họ càng trở nên liều lĩnh hơn. Các nhà lãnh đạo muốn chứng tỏ bản thân họ và một lần làm cho nhiều người chú ý vẫn chưa đủ đối với họ. Sau khi nhà lãnh đạo giới thiệu và thực hiện những ý tưởng mới của họ, anh ta ta liên tục tìm kiếm những cách thức khác để chứng tỏ quyền lực của anh ta. Anh ta mong đợi sự phục tùng và trung thành hoàn toàn, và ‘những người thay thế’ của anh ta thường là cơ bắp của anh ta. Dù anh ta thông minh và cẩn thận, anh ta muốn có sự bảo vệ. Do đó anh ta sẽ tuyển những người cam kết với sứ mệnh để bảo vệ anh ta. Anh ta không bao giờ muốn một lãnh đạo khác ở bên mình vì người đó sẽ tìm cách để cướp ngôi của anh. Thay vào đó, anh ta ở cạnh những thành viên thông minh nhưng ít tham vọng trong nhóm.

Bình Luận