Con người

Để sinh tồn loài thú phải đấu tranh khắc nghiệt, đôi khi là phải sống chết để giành bạn tình. Con cái chỉ chọn kẻ mạnh. Đơn giản là chỉ để giữ nguồn Gen quý giá của con đực mạnh mẽ để duy trì giống nòi.

Có lẽ cuộc đời này cũng đẩy con người (cẫn còn chữ “con” tồn tại trước chữ “người”) đến sự khắc nghiệt tột cùng để xem thử ai là người có đủ sức tồn tại để tiếp tục giao lại vốn Gen của họ cho thế hệ sau.

Con người có cố gắng cách mấy sau bao nhiêu triệu năm tiến hóa vẫn còn tồn tại chữ Con, cái được gọi là bản năng trong người. Tôi thắc mắc tại sao con người vẫn cứ muốn mình là Người mà chẳng khi nào thừa nhận chữ Con trong mình còn tồn tại.

Công nghệ, giáo dục, chính trị, tôn giáo, cả tiền và vật chất chẳng phải mục đích được tạo ra chẳng phải giúp con người đạt tới sự bình an từ vật chất đến tâm hồn hay sao? Thế nhưng cuộc đời này vốn lạ, đa phần con người bỗng trở thành nô lệ cho chính thứ mà thế hệ trước từng gầy công xây dựng với một tư tưởng là đang gìn giữ truyền thống, là lòng biết ơn, là để sống sót trong cuộc đời đầy khắc nghiệt chông gai.

Con người luôn làm điều mình cho là đúng. Số đông là người đúng, đơn độc là kẻ sai. Lịch sử chỉ ra bao đời vẫn vậy. Những đấu tranh từ kẻ đơn độc lại là chính cái giúp xã hội này thay đổi, chẳng phải cái số đông ủy mị chỉ biết vùi đầu vào cảm xúc thõa mãn mà con người hay tung hô… nào là đoàn kết, là gắn bó. Có chăng chỉ vì lợi ích, lợi ích của chính mỗi cá nhân trong tập thể hay tập thể của những người cùng lợi ích. Còn được đám đông gọi là “lợi ích chung”.

Đám đông bây giờ không chỉ là nhóm đông người tập hợp ở một chỗ, nó đã dần lấn vào từng cá nhân có định kiến sâu sắc, có niềm tin vào sự thật mà chính họ giăng ra sẵn để tự bẫy mình vào, nó len lỏi vào mạch máu của xã hội như căn bệnh nan y khó chữa trị. Loài người giỏi thật! Những gì khiến họ muốn làm, họ đều tìm lý do để làm. Những gì không thể thì lại luôn có lý do không thể. Có thể gọi chung chung loài người là luật sư mà không cần học luật.

Sinh ra ta đã bắt đầu có một chuỗi những sự lựa chọn. Ta không có quyền chọn ba mẹ, nhưng được chọn bạn mà chơi, chọn người để đồng hành, chọn đam mê ta muốn theo đuổi. Đôi khi những điều tưởng như được chọn lại không phải luôn luôn được thực hiện. Càng có nhiều kinh nghiệm (có đúng có sai) con người lại đem niềm tin, đem lợi ích chung là chỗ dựa để bắt đầu chiếm lấy quyền lực như một con thú đầu đàn; không chèn ép người khác thì cũng bắt đầu khóa chặt chính mình.

Tình thương. Có khi mọi thứ con người làm đều xuất phát từ tình thương nhưng vốn dĩ khó mà kiếm được thứ tình thương thuần khiết. Tình thương kèm kinh nghiệm cá nhân đau thương, tình thương đem lại cảm xúc cho cá nhân người trao tặng… hay rõ ra tình thương không có sự thấu hiểu. Cạm bẫy của tình thương dạng này làm người trao đi nghĩ là mình đúng, còn người nhận sẽ ko muốn bị cảm giác hối hận giày vò hay đơn giản chỉ là không phụ lòng tốt của người khác. Lòng biết ơn đã bắt đầu được biến dạng, được con người bóp méo mà không hề hay biết.

Ít ra những gì cuộc đời này mang lại không quá tệ, nó tuyệt. Đâu đó vẫn còn có người đang cố gắng đấu tranh, đang cố rèn luyện nguồn Gen quý giá để truyền cho thế hệ mai sau. Sinh tồn ở loài thú hay mong muốn xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn ở loài người đó có được gọi là mục đích sống?

 Ha Huy

Bình Luận