Bất trắc luôn rình rập chính là quy luật của cuộc sống

Nhiều lần, bạn mở trang báo mạng buổi sáng và thảng thốt, trầm tư với những mẫu tin: Trùm ngân hàng bị bắt, cựu lãnh đạo nhận án tử hình, tướng công an liên đới vụ đại án rồi bệnh chết, hay tàu Hàn Quốc chìm ngoài khơi cướp đi sinh mạng hàng trăm học sinh… Những nhân vật đình đám một thời giờ như rơi xuống vực thẳm, hoặc những mạng sống còn rất trẻ đột ngột ra đi. Rõ ràng, bất trắc luôn rình rập cuộc sống của ta.

Đó là quy luật của cuộc sống. Vạn vật không khi nào là ổn định mãi mãi. Nó luôn luôn thay đổi, biến chuyển không ngừng, hoàn toàn ngoài tầm khống chế của con người. Có ai muốn bệnh tật không? Nhưng có ai thoát khỏi nó không, mặc cho chế độ ăn uống kiêng khem và thể dục đều đặn? Hơn nữa, nếu không có sự biến đổi thì làm sao có sự trưởng thành, phát triển của cá nhân và xã hội?

Nguồn gốc của sự vận động biến chuyển này là vì mọi vật mọi sự, hữu hình hoặc vô hình, đều nương tựa nhau mà hình thành. Bởi vậy, nó không thể tự quyết định lấy nó. Nó phải phụ thuộc vào những yếu tố liên quan. Khi những yếu tố này hài hòa, nó sẽ sinh sôi nảy nở, cho đến khi sự liên kết của các yếu tố đó suy yếu thì nó tự biến hoại, tan rã, mất đi. Ví như con người không tự dưng được sinh ra và lớn lên, mà nhờ vào sự kết hợp của tinh trùng, noãn trứng với một dòng tâm thức cùng sự hấp thụ thức ăn nước uống và những yếu tố khác. Quá trình phát triển, lão hóa, rồi chết đi thi chúng ta đều đã nắm rõ.

Phần nhiều con người đều hiểu quy luật này, nhưng hiếm khi nào thừa nhận và nhớ về nó. Thực tế đó khiến ta luôn bị dày vò, nhận chìm trong đau khổ khi tài sản tiêu tan, sự nghiệp sụp đổ, người thân người thương mất đi. Lý do của những đau khổ này là khi tài sản, sự nghiệp, sự sống còn đang trong giai đoạn sinh trưởng đơm hoa kết trái, ta đã bám víu vào đó quá chặt quá cứng, nên khó lòng thoát ra khi chúng mất đi.

Ta đã bám víu như thế nào? Đó là sự hưởng thụ vô độ, chìm đắm mê mệt trong khoái cảm tình dục, ăn ngon mặc đẹp, tiện nghi vật chất… Đó là sự say mê đến mức cuồng vọng không thể kiểm soát khi tìm kiếm tiền tài, địa vị, tên tuổi, quyền lực. Đó là sự ngất ngây hả hê khi được người khác trầm trồ ngưỡng mộ, thán phục ganh tị…

Vậy làm thế nào để đối mặt với những bất trắc mà ít khổ đau? Chỉ cần bớt đi sự bám víu một phần thì khổ đau vơi đi một phần. Cứ thế, càng bớt bám víu càng ít khổ đau. Ta vẫn ăn uống, hít thở, vẫn tạo dựng sự nghiệp nhưng không bị hút vào vòng xoáy ma quái của những chu trình đó. Mỗi ngày hãy suy tưởng, quán chiếu về quy luật thay đổi bất định của vạn vật. Từng ngày trôi qua, tâm trí ta sẽ được thanh lọc và trở nên sáng suốt để nhận biết cái gì là cần, khi nào là đủ và rồi sự bám víu, dính mắc sẽ dần vơi đi. Cho đến khi sức mạnh tâm trí đạt đến mức như ý thì cuộc sống của ta trở nên ung dung hơn, các biến cố cuộc đời trở nên “nhẹ tựa lông hồng”. Và điều quan trọng là phải thực hành suy tưởng, quán chiếu từng ngày từng ngày một, không ngơi nghỉ.

Võ Quân Zeroman

Bình Luận